Gốc > Thư viện > Truyện cổ nước ngoài >

NÀNG TIÊN CÁ

NÀNG TIÊN CÁ
Ở giữa biển khơi, nước xanh hơn đài hoa xanh biếc nhất, trong vắt như pha lê và sâu thăm thẳm đến nỗi neo phải nối thêm dây mà không chạm đáy. Người ta tưởng rằng đáy biển chỉ tòan là cát trắng, thực ra ở đây cây vẫn mọc. Những loại cây kỳ diệu, thân lá mềm mại đu đưa theo sự chuyển động của nước. Cá lớn, cá bé bơi lướt qua giữa cành lá chẳng khác gì chim bay qua các bụi cây ở trên mặt đất.
Lâu đài của Vua Thủy tề đứng sừng sững ở đáy biển sâu nhất. Lâu đài này hết sức tráng lệ, tường bằng san hô đủ màu sắc, cửa sổ cao vút bằng hổ phách trong suốt, mái lợp bằng trai ngọc miệng mở ra khép lại theo đòng nước chuyển động. Chỉ cần một trong những hạt ngọc nằm trong những con trai cùng thừa đủ trang trí cho mũ miện của một bà hòang khó tính nhất.
Vua Thủy tề góa vợ từ lâu, công việc trong nội cung do Hòang thái hậu điều khiển. Thái hậu là người khôn ngoan, nhưng rất kiêu hãnh về dòng dõi quý tộc của bà. Bà cài tới mười hai con ngọc trai ở đuôi, trong khi những bà khác trong hòang tộc chỉ đeo đến sáu con là cùng. Thái hậu có nhiều đức tính tốt, nhưng tốt nhất là các bà rất mực yêu các cháu gái, các nàng Công chúa của thủy cung. Cả sáu nàng Công chúa đều xinh đẹp, đặc biệt là cô út đẹp hơn cả. Nàng có làn da mịn như cánh hồng nhung, đôi mắt xanh thăm thẳm như nước biển. Nhưng cũng như các chị, nàng không có chân chỉ có đuôi như đuôi cá.
Suốt ngày các nàng chơi đùa trong các phòng rộng rãi của hòang cung. Cửa sổ bằng hổ phách mở rộng, từng đàn cá nhỏ đủ màu sặc sỡ tung tăng bơi vào bơi ra chẳng khác gì chim én bay vào nhà khi ta để ngỏ cửa sổ. Lũ cá đến gần các nàng Công chúa, lượn vòng quanh để các nàng vuốt ve chúng.
Trước mặt lâu đài là một vòng rộng mênh mông, cành lá xanh thẫm, hoa đỏ ửng tựa than hồng, chúng không ngừng đung đưa theo làn nước. Mặt đất phủ một lớp các mịn, xanh lè như ngọn lửa diêm sinh. Từ bên trên chiếu xuống một thứ ánh sáng xanh biếc huyền ảo lan tỏa khắp nơi. Khi lặng gió, mặt biển phẳng lì, sinh vật dưới đáy biển có thể nhìn thấy mặt trời lóng lánh như một bông hoa đỏ thắm đang gắng rọi ánh sáng xuống tận đáy biển.
Mỗi nàng Công chúa được giành cho một khoảng vườn để các nàng có thể vun xới trồng trọt theo sở thích. Nàng này xắn luống theo hình cá voi; nàng kia theo hình tiên cá; nàng út xắn luống hình tròn, trồng tòan một thứ hoa đỏ tía như mặt trời. Ngoài việc trồng hoa ra, các Công chúa còn trang trí vườn của mình bằng những vật kỳ lạ chìm theo các con tàu bị đắm. Nàng út cũng vậy, nàng đặt ở giữa vườn hoa đỏ tía của nàng một bức tượng bằng đá trắng như tuyết tạc hình một cậu bé xinh xắn mũm mỉm.

NẢNG TIÊN CÁ (TT)

Năm sau nữa nàng Công chúa thứ ba được lên mặt nước.Tronh mấy chị em, nàng là người bạo dạn nhất. Nàng bơi ngược dòng sông đổ ra biển. Nàng được thấy những đồi nho xanh rờn nặng trĩu quả, những dải rừng với nhửng cây cao hùng vĩ, những nhà cửa, thành phố lâu đài. Chim đủ loại bay lượn cất tiếng hót líu lo. Mặt trời phóng những tia sáng nóng rát đến nỗi nàng phải luôn luôn ngụp xuống nước để được mát da mặt. Khi trở ra biển , qua một vịnh nhỏ, nàng thấy một đám trẻ con trần truồng nô đùa lội nước như cá. Nàng muốn lại gần vui chơi với chúng nhưng chúng hỏang sợ bỏ chạy. Một con vật đen xì, một con chó mà nàng chưa từng thấy bao giờ, vừa sủa dữ tợn vừa chạy đến, làm nàng hỏang sợ vội vả bơi ra biển khơi. Nhưng chẳng bao giờ nàng quên được núi rừng hùng vĩ, đồi ruộng xanh tươi và những em bé đáng yêu bơi lội rất giỏi mà chẳng cần có đuôi cá.
Đến lượt nàng Công chúa thứ tư. Vốn nhút nhát, nàng cho rằng không gì thú bằng thả mình đung đưa trên ngọn sóng. Mặt biển quanh nơi nàng nằm dài rộng hàng mấy trăm dặm, bầu trời trong suốt như một quả chuông vĩ đại bằng pha lê. Bầy cá heo nhào lên trước mặt nàng, mấy con cá voi khổng lồ phun nước qua lỗ mũi, nước đổ xuống rào rào làm cho nàng có cảm giác như bơi giữa hàng trăm vòi phun nước.
Đến lượt nàng Công chúa thứ năm. Nàng sinh vào mùa đông, nên ngày nàng được lên mặt biển quang cảnh trên mặt biển hòan tòan khác lạ, chẳng giống những gì các chị đã kể. Biển xanh ngắt một màu, trời đầy mây. Quanh nàng những tảng băng khổng lồ bồng bềnh trên mặt nước, phát sáng óng ánh như ngọc quý, to như trái núi, mang đủ hình thù quái dị. Nàng trèo lên một tảng băng to nhất, gió thổi tung mái tóc dài của nàng, hàng đàng cá bơi lội xung quanh các tảng băng. Tối đến, mây đen che phủ kín bầu trời, sấm sét nổi lên , từng đợt sống nâng bổng những tảng băng khổng lồ sáng rực dưới ánh chớp chói loà.
Tàu bè qua lai đó đều vội vã hạ buồm, mọi người điều kinh hãi. Riêng nàng tiên cá vẫn âm thầm ngồi trên núi băng ngắm nghía những tia chớp sáng chói trên mặt biển đang chao đảo vì sóng.
Thọat mới lên mặt nước, nàng tiên cá nào cũng say mê trước những cảnh vật mới lạ, nhưng do được tự do trên mặt biển, dần dần các nàng thấy dửng dưng trước mọi cảnh vật trên mặt biển, cuối cùng cũng khỏang sáu tháng sau các nàng đều cho rằng chẳng đâu kỳ diệu bằng đáy biển của các nàng.
Buổi chiều, năm cô chị chi lớn thường cầm tay nhau bơi trên mặt biển. Các nàng có giọng hát mê hồn, hay hơn bất cứ giọng hát nào trên trần gian.
Khi giông tố nổi lên, biển động dữ dội chừng như muốn nhấn chìm tàu bè, các nàng Tiên Cá bơi đến trước mũi tàu, cất giọng mê hồn ca ngợi vẻ đẹp nơi đáy biển, nhắn nhủ các thủy thủ đừng sợ và mời họ theo các nàng vể thủy cung. Nhưng lúc ấy các thủy thủ còn tâm trí nào để ý đến các nàng Tiên Cá, họ đang lo vật lộn với sóng gió. Dù họ có nghe thấy tiếng hát, họ cũng chẳng hiểu gì, chỉ cho rằng đó là những tiếng rào thét của cơn giông tố. Hơn nữa bất kể thế nào cũng chẳng nhìn thấy cảnh đẹp huy hoàng của thuỷ cung, bởi vì nếu tàu đắm, họ sẽ chết đuối, sẽ chỉ còn là những cái xác không hồn.
Khi năm chị em rủ nhau lên mặt nước chơi, nàng út ở lại một mình nhìn theo hút các chị, lòng buồn khôn tả những muốn khóc, nhưng nàng là cá, không có nước mắt nên không khóc được. Và rồi cuối cùng nàng cũng đến tuổi mười lăm.


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Thu Cuc @ 18:33 20/09/2014
Số lượt xem: 186
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

Nhúng mã HTML

Nhúng mã HTML

Nhúng mã HTML

Nhúng mã HTML

Nhúng mã HTML